Nguyền mong thân cận minh sư, quả Bồ Đề một đêm mà chín. Phúc gặp tình cờ tri thức, hoa Ưu Đàm mấy kiếp đâm bông.
Rss Feed

Là Phật Tử - Phần 3

Đăng lúc: Thứ hai - 26/12/2011 09:28 - Người đăng bài viết: Tịnh Cường
Là Phật Tử - Phần 3

Là Phật Tử - Phần 3

Máy Đạo không xa xôi,Quay đầu lại thấy rồi;Thấy ra mau hay chậm,Là do sức tỉnh hồi. Thanh-Sĩ.

Là Phật Tử - Phần 3



Là Phật tử tâm lành chẳng đổi,
Nghèo cũng lành, phú quới cũng lành;
Tâm lành trọn lúc bình sanh,
Bỏ thân thì chịu, bỏ lành thì không.
Là Phật tử thí công thí của,
Thí pháp môn, thí cả mạng căn;
Vì đời mà thí vô ngằn,
1152. Cho người mà chẳng tưởng rằng mình cho.
Là Phật tử tu do hối ngộ,
Không phải tu để có tiếng tu;
Cho nên đời khó nổi ru,
Mặc dù đời rất muốn thu hút vào.
Là Phật tử gặp câu Phật pháp,
Như kẻ chìm thuyền gặp được phao;
Mừng không còn biết ngần nào,
1160. Trong lòng nhứt quyết nắm vào không buông.
Là Phật tử luôn luôn tịnh niệm,
Lóng sạch lòng cho kiến bổn tâm;
A Di Đà Phật niệm thầm,
Trong khi đi đứng ngồi nằm niệm luôn.
Là Phật tử không buồn số phận,
Vì tin nhân quả chẳng hề sai;
Xưa trồng nên có trái nay,
1168. Nếu không thiếu nợ chẳng ai đến đòi.
Là Phật tử vàng thoi chẳng mến,
Chỉ mến tu cho đến đắc thành;
Mến vàng còn bị tử sanh,
Mến tu thì được nhẹ mình siêu thăng.
Là Phật tử đạo tăng chẳng thối,
Thối là phàm, tăng mới Thánh Tiên;
Thánh Tiên mới hết đảo điên,
1176. Phàm trần còn chịu truân chuyên đọa đày.
Là Phật tử trần ai quyết cứu,
Cho nên lo thành tựu đạo mầu;
Tu hành chẳng nệ mau lâu,
Muỗi mòng chẳng sợ, tương rau chẳng buồn.
Là Phật tử đoạn nguồn gốc khổ,
Khổ không cho nảy ngó đâm chồi;
Tu cho hết khổ mới thôi,
1184. Khổ đời mình hoặc khổ đời người ta.
Là Phật tử lánh xa tục lụy,
Không để cho mình bị nhiễm vào;
Nhiễm vào là chịu khổ đau,
Thần Tiên cũng chẳng tài nào gỡ ra.
Là Phật tử lội qua biển khổ,
Vạn sự đời phải bỏ chớ mang;
Mang thì bị đắm giữa đàng,
1192. Bến bờ giải thoát khó toan lội về.
Là Phật tử còn mê khó đắc,
Nên cố tu cho giác hết mê;
Giác thì cùng Phật đồng quê,
Mê thì cùng quỉ ma về một nơi.
Là Phật tử biết đời là giả,
Giả cảnh trần giả cả mạng căn;
Thế mà thống khổ vô ngằn,
1200. Nếu người nào để tâm thần mê theo.
Là Phật tử không gieo kiếp giả,
Cố gắng tu tạo cả kiếp chơn;
Chơn tâm chơn cảnh chơn thân,
Thật chơn bất hoại, thật chơn trường tồn.
Là Phật tử tâm hồn vũ trụ,
Lo tu hành làm chủ âm dương;
Khiến sai được quỉ vô thường,
1208. Không còn để nó dắt đường âm ty.
Là Phật tử tu vì sanh tử,
Sanh tử là đại sự trong đời;
Đời không ai được thảnh-thơi,
Nếu người chưa giải quyết rồi tử sanh.
Là Phật tử sầu thành quyết phá,
Giải vây cho tất cả người đời;
Cho ai cũng được vui cười,
1216. Cho ai cũng được hưởng nơi thanh nhàn.
Là Phật tử không màng danh lợi,
Lợi danh không buộc trói được lòng;
Cho nên đường đạo đi thông,
Việc tu hành sẽ làm xong bổn nguyền.
Là Phật tử dùng thuyền bát nh.,
Để đi qua biển cả hồng trần;
Thuyền không chỉ chở riêng thân,
1224. Mà thuyền còn chở khắp dân Ta bà.
Là Phật tử tu là tu mãi,
Tu đến chừng được toại chí tu;
Tu cho sáng suốt hết ngu,
Tu cho thoát tục như cù hóa long.
Là Phật tử hội lòng với Phật,
Cho cả hai cùng một tinh thần;
Nước trong trăng hiện sáng ngần,
1232. Tâm trong tức có Phật Thần cảm giao.
Là Phật tử tu sao tỏ ngộ,
Thì sự tu mới độ được mình;
Độ mình rồi độ chúng sinh,
Xưa nay Phật tử một tình như nhau.
Là Phật tử biết bao ý nguyện,
Ý nguyện không phải chuyện tầm thường;
Mà là nguyện độ thập phương,
1240. Nguyện đem giải thoát thay đường trầm luân.
Là Phật tử muốn dân tích đức,
Muốn cho ai cũng dứt tham sân;
Muốn ai cũng hết ngu đần,
Muốn ai cũng có tinh thần từ bi.
Là Phật tử khuyên đi đường chánh,
Bỏ tà dâm, bỏ tánh lưu manh;
Bỏ điều hại mạng sát sanh,
1248. Ở ăn trong sạch, tánh tình hiền lương.
Là Phật tử lời thường dè dặt,
Không nói sàm, nói ác, nói gian;
Những lời trái đạo không bàn,
Dù ai có bỏ tiền ngàn ra mua.
Là Phật tử không đua việc ác,
Mà chỉ đua tạo tác điều lành;
Đua cho thắng lũ tà tinh,
1256. Đua cho thắng được lòng mình bất lương.
Là Phật tử tai ương lo tránh,
Tránh cho mình tránh đến cho người;
Tai ương mình chẳng gieo rồi,
Cũng làm cho kẻ khác thôi như mình.
Là Phật tử tài khinh nghĩa trọng,
Trọng công bằng đời sống con người;
Tiền tài là vật phụ thôi,
1264. Không nên lấy nó mà bôi công bằng.
Là Phật tử lo tăng đạo đức,
Khắp thôn lân, khắp nước non nhà;
Trẻ cho chí những người già,
Đều là đạo đức đều là hiền lương.
Là Phật tử bạo cường tránh hẳn,
Chỉ dung hòa tránh chẳng dùng oai;
Muốn không ai áp bức ai,
1272. Mà là chỉ muốn người hay thương người.
Là Phật tử muốn đời trật tự,
Không muốn sanh ra sự hỗn loàn;
Muốn cho nước thạnh nhà an,
Muốn người nào cũng thanh nhàn âu ca.
Là Phật tử nghe hòa thì chuộng,
Nghe gây thì chẳng muốn chút nào;
Người gây nhau chỉ khổ đau,
1280. Người hòa nhau mới giúp nhau vui vầy.
Là Phật tử biết vay phải trả,
Nên khuyên người chớ có nên vay;
Trả vay là cảnh trần ai,
Vì vay trả khiến đầu thai sáu đường.
Là Phật tử nợ vương lo gỡ,
Không tạo gây thêm nợ hồng trần;
Tu cho toàn giác toàn chơn,
1288. Hết tâm mê muội, hết thân đọa đày.
Là Phật tử bổn lai quán tưởng,
Công đức đem hồi hướng Thế Tôn;
Cầu cho đạt máy càn khôn,
Cầu cho cảnh Phật Thế Tôn được kề.
Là Phật tử cõi mê quyết lánh,
Cố tu cho tâm tánh hết mê;
Hết mê cõi Phật được về,
1296. Còn mê còn mãi ủ ê cõi phàm.
Là Phật tử không giam thêm kiếp,
Nguyện đời nầy dứt nghiệp trầm luân;
Tận tâm hành đạo tu thân,
Gian nan cũng chịu tảo tần cũng cam.
Là Phật tử chỉ làm siêu rỗi,
Không làm điều tội lỗi cho mình;
Trong lòng thường muốn siêu sinh,
1304. Nên điều tội lỗi không rinh mó vào.
Là Phật tử lúc nào cũng Phật,
Lòng không cho lẫn lút yêu ma;
Nếu yêu ma có khởi ra,
Trừ ngay chẳng để gây ra tội tình.
Là Phật tử tin mình thành được,
Nếu mình làm đúng mức Phật khuyên;
Tu hành hết sức cần chuyên,
1312. Giới răn chẳng phạm, giáo truyền không sai.
Là Phật tử sanh nhai đơn giản,
Không cầu kỳ như hạng thường tình;
Nuôi thân để có tu hành,
Không nuôi thân để tạo tành bất lương.
Là Phật tử dọn đường gai góc,
Cho người đời được bước đi suông;
Từ phàm đến cõi Tây phương,
1320. Dây oan hết vướng, vô thường hết kêu.
Là Phật tử huệ nêu sáng tỏ,
Khiến thế gian biết rõ lối về;
Được ra khỏi cái rừng mê,
Thấy nhà Tịnh Độ, thấy quê Niết Bàn.
Là Phật tử xóm làng dạo khắp,
Kẻ quên tu thì nhắc cho tu;
Thế gian như thể cửa tù,
1328. Tu như chìa khóa để hầu mở ra.
Là Phật tử tu là tu tới,
Tu cho thành thì mới nên tu;
Sấu tu còn được thành cù,
Người tu sẽ đắc đạo mầu chẳng không.
Là Phật tử định lòng như núi,
Mưa không trôi, gió thổi không bay;
Đứng trong bốn phía trần ai,
1336. Trần ai không thể chuyển lay được lòng.
Là Phật tử tưởng không chưa đủ,
Tưởng rồi cần làm cụ thể ra;
Làm cho rõ nghĩa Phật Đà,
Làm cho thiết thật là nhà chơn tu.
Là Phật tử ở đâu cũng giúp,
Nhưng không đâu câu thúc được mình;
Nước đâu trăng cũng lộ hình,
1344. Nhưng mà nước chẳng buộc mình được trăng.
Là Phật tử biết ngăn khi giận,
Không để cho lửa hận đốt lòng,
Lửa lòng nếu chẳng tắt xong,
Ngàn năm tu luyện thiêu trong một giờ.
Là Phật tử tạo cơ hoằng hóa,
Vì người mà quên cả gian lao;
Không phiền không giận không nao,
1352. Dù người đối đãi cách nào cũng vui.
Là Phật tử lấy mùi đạo lý,
Đem thay cho mùi vị thế gian;
Mùi đời dù có cao sang,
Cũng không sánh kịp mùi nhang Phật đài.
Là Phật tử lo dày công đức,
Công đức là thang bắc lên mây;
Cầu xin Phật Tổ Như Lai,
1360. Ở luôn bên cạnh hầu Ngài nghe kinh.
Là Phật tử cúi mình lạy Phật,
Không cầu xin quyền tước sang giàu,
Chỉ cầu giải thoát trần lao,
Cầu cho được đắc đạo mầu độ dân.
Là Phật tử Phật Thần biết kính,
Kính Phật Thần đã tỉnh ngộ mau;
Cho nên khỏi kiếp khổ đau,
1368. Chớ xưa thì cũng thai bào như ai.
Là Phật tử xưa nay một lối,
Tu là vì muốn khỏi luân hồi;
Cảnh trần chỉ dối gạt thôi!
Sanh ra chịu khổ kế rồi chết đi.
Là Phật tử xét suy cạn lẽ,
Đời có ai là kẻ sống hoài;
Thì không nên giết hại ai,
1376. Nên vùa giúp để sống dài thêm ra.
Là Phật tử lo tha thứ trước,
Không hề lo chặt buộc trước đâu;
Biển còn đo được cạn sâu,
Tấm lòng quảng đại nhà tu khó lường.
Là Phật tử đủ phương cứu trợ,
Cứu nạn tai, cứu gỡ tội tình;
Cứu cho hết loạn được bình,
1384. Cứu cho bỏ dữ làm lành như nhau.
Là Phật tử tình bao phủ cả,
Người nơi đâu cũng dạ xót thương;
Muốn cho cùng được hiền lương,
Muốn cho cùng được biết đường tu thân.
Là Phật tử bụi trần đã giũ,
Nhưng mà không hưởng thú tiêu dao;
Lo đi vớt khách trần lao,
1392. Lo khuyên bá tánh cùng nhau nên hòa.
Là Phật tử là nhà tu niệm,
Việc thế gian chẳng nhiễm đành rồi;
Nhưng nhìn thấy kẻ đuối hơi,
Nhà tu niệm chẳng thể ngồi làm thinh.
Là Phật tử muốn nhìn cảnh sống,
Không muốn nhìn cảnh đống xương tàn;
Muốn cho thế giới bình an,
1400. Không hề muốn có tai nàn binh đao.
Là Phật tử nỡ nào riêng lợi,
Lợi riêng không khỏi hại cho người;
Muốn mình cùng kẻ đều vui,
Lợi mình lợi kẻ cho đôi bên đồng.
Là Phật tử ác không thể tạo,
Những hành vi trái đạo không làm;
Ví dù có thác cũng cam,
1408. Không làm các việc lỗi lầm dữ hung.
Là Phật tử chỉ tùng thiện sự,
Ác sự dù một chữ cũng không;
Làm hiền nghèo cũng thong dong,
Làm hung có của mà lòng bất an.
Là Phật tử sợ mang tội lỗi,
Suy xét rồi việc mới thi hành;
Những điều tổn hại nhơn sanh,
1416. Dù cho có lợi có danh cũng chừa.
Là Phật tử muối dưa lây lất,
Miễn tấm lòng cùng Phật đi đôi;
Thói đời đã hiểu rõ rồi,
Quyết không để nó làm mồi yêu ma.
Là Phật tử hiền nhà hiền nước,
Hiền toàn dân trên mặt địa cầu;
Không hiền riêng một mình đâu,
1424. Mà là muốn khắp nơi nao cũng hiền.
Là Phật tử kết liên đại chúng,
Muốn cho ai đều cũng thức tâm;
Chừa đi các việc lỗi lầm,
Lo làm chơn chánh lo tầm đường tu.
Là Phật tử quyết thu được đạo,
Đạo ở trong tâm não chúng sanh;
Tìm cho thấy mối đạo thành,
1432. Tìm không thấy mối đạo hành còn sai.
Là Phật tử tìm ngay then chốt,
Đạo tại tâm thì cốt tu tâm;
Tu cho tâm hết mê lầm,
Không còn vọng tưởng việc phàm như xưa.
Là Phật tử định chừa chừa hẳn,
Quyết làm thì làm chẳng lôi thôi;
Cái tâm quyết định có rồi,
1440. Đường tu sẽ được toại nơi ý nguyền.
Là Phật tử đầu tiên cải hối,
Kế đó là thọ giới qui y;
Lo làm các việc từ bi,
Lo tu cho đạt đến khi trọn lành.
Là Phật tử có hành mới hạnh,
Hạnh chơn là nhờ tánh trang nghiêm;
. lung như ngựa rán kềm,
1448. Tâm chuyền như vượn lo xiềng một nơi.
Là Phật tử sống đời thanh bạch,
Không theo người sống cách cầu kỳ;
Sống cho đúng đạo từ bi,
Sống không trái phép tu trì Phật môn.
Là Phật tử muốn hồn được nhẹ,
Nghiệp gỡ ra không để máng vào;
Máng vào tí nghiệp trần lao,
1456. Linh hồn cũng bị chìm vào biển mê.
Là Phật tử muốn về đến bến,
Chỉ nội trong một chuyến đò thôi;
Cho nên lo vững vàng người,
Cho nên lo nhẹ nhàng đời gánh mang.
Là Phật tử phải toan dứt khoát,
Trên đường tu giải thoát mới xong;
Lưng chừng đạo quả khó trông,
1464. Uổng công lạy lục, uổng lòng Nam Mô.
Là Phật tử tâm Bồ Đề phát,
Dứt não phiền, độ hết chúng sanh;
Nguyện rằng Phật quả được thành,
Nguyện rằng tất cả pháp lành đều thông.
Là Phật tử thì trông gương Phật,
Sửa lấy mình cho rất giống y;
Giống từ ngôn ngữ hành vi,
1472. Giống luôn đến việc tu trì trong tâm.
Là Phật tử rất chăm đạo hạnh,
Lo trau tâm sửa tánh ngày đêm;
Vạy tà lo giảm không thêm,
Chánh chơn lo tiến chẳng làm cho lui.
Là Phật tử rất vui vì đạo,
Nghe đạo mầu khổ não đều quên;
Bạc tiền thì dễ kiếm nên,
1480. Đạo mầu nếu chẳng có duyên khó tầm.
Là Phật tử có tâm tín ngưỡng,
Nhưng mà không tin bướng nghe càn;
Biển to khi muốn đi ngang,
Nếu tin bè chuối đưa sang thì lầm.
Là Phật tử tối tăm quyết lánh,
Không đưa mình vào cảnh hang sâu;
Ví dù lội lặn bao lâu,
1488. Cũng tìm cho gặp cảnh bầu trời thanh.
Là Phật tử tu hành khai trí,
Sự cũng thông và lý cũng thông;
Tu cho liễu nghĩa đại đồng,
Tu cho thấu suốt cõi lòng viên minh.
Là Phật tử tin mình tin Phật,
Không bao giờ để mất lòng tin;
Tin mình tu sẽ được minh,
1496. Tin nơi Đức Phật độ mình chẳng không.
Là Phật tử giữ lòng rất chắc,
Không để cho ai dắt sai đường;
Theo lời Phật chỉ hướng phương,
Cứ như thế đó mà bườn tới nơi.
Là Phật tử mặc người cười dại,
Chẳng những không buồn lại còn thương;
Thương người quá mến trần dương,
1504. Cho nên mới tưởng hiền lương là khờ.
Là Phật tử khi trơ như gỗ,
Khi như ôm con đỏ trong lòng;
Nhiễm đời thì nhứt thiết không,
Thương đời thì chẳng phụ lòng một ai.
Là Phật tử chẳng sai hẹn ước,
Làm theo lời hứa trước Phật đài;
Rửa cho sạch bụi trần ai,
1512. Tu cho hết kiếp đọa đày thế gian.
Là Phật tử bốn phang gieo đạo,
Cốt làm cho hòa hảo nhơn sanh;
Tạo nên thế giới bình thanh,
Cho ai cũng được no lành an cư.
Là Phật tử chuông từ dộng khắp,
Cho giấc mê kẻ ác tỉnh ra;
Bỏ đi tánh nết gian tà,
1520. Bỏ đi các việc làm ra hại người.
Là Phật tử vì đời mà gọi,
Không vì mình mà nói đạo mầu;
Thì lời đạo ấy mới sâu,
Thì tình ấy mới khác câu thường tình.
Là Phật tử phải minh ý Phật,
Phật thì không ngã chấp như đời;
Qua khi tế độ rồi thôi,
1528. Lòng không tự phụ là nơi ta làm.
Là Phật tử cho kham chánh đạo,
Tất là măng sẽ tạo nên tre;
Những lời Phật dạy cố nghe,
Chúng sanh tức thị Phật Đà chẳng sai.
Là Phật tử đi ngay tới Phật,
Mặc dù nhiều quái vật cản ngăn;
Cũng không thối bước Đường Tăng,
1536. Ngày kia chỗ Phật chắc rằng tới nơi.
Là Phật tử tình đời biết rõ,
Đường họ đi khác ngõ mình đi;
Mình thì muốn sớm thoát ly,
Họ thì muốn được ở lỳ thế gian.
Là Phật tử thấy rằng đời khổ,
Nhưng người đời cho đó là vui;
Muốn cho họ thấy khổ đời,
1544. Nhà tu cần phải đủ lời biện minh.
Là Phật tử muôn ngh.n cách độ,
Độ người qua biển khổ sông mê;
Tây phương dắt chúng sanh về,
Quyết không muốn một mình kề Tây phương.
Là Phật tử một đường với Phật,
Rất từ bi cứu giúp chúng sanh;
Rất là bình đẳng hiền lành,
1552. Chẳng coi sanh chúng với mình khác nhau.
Là Phật tử ở vào hiện tại,
Tu cứu cho thế giới hòa bình;
Không riêng tu cứu hồn linh,
Mà tu cứu cả thân sinh hiện tiền.
Là Phật tử ngồi yên bao nỡ,
Trong khi đời khổ sở chập chồng;
Khổ thân sống, khổ tấm lòng,
1560. Khổ không bình đẳng, khổ không an hòa.
Là Phật tử phải ra tay giúp,
Giúp cho người hạnh phúc tự do;
Giúp người được sống ấm no,
Giúp người khỏi cảnh sợ lo bất bình.
Là Phật tử rất tin tội phước,
Không muốn người bạo ngược với người;
Muốn người đối xử tốt tươi,
1568. Khỏi ngày tội báo, khỏi đời oan gia.
Là Phật tử thật là vì nghĩa,
Vì nghĩa không vì lẽ lợi riêng;
Công bằng bác ái trước tiên,
Ấy là Phật tử thường chuyên tâm làm.
Là Phật tử thà cam đói rách,
Không muốn ham tiền bạc bất lương;
Sanh nhai trong sạch một đường,
1576. Những điều trộm cướp gạt lường không ưa.
Là Phật tử ngăn ngừa tánh xấu,
Từ ngăn ngừa đến nạo gọt xong;
Cả thân khẩu ý sạch trong,
Các điều tệ hại khỏi lòng lo âu.
Là Phật tử lỗi đâu sửa đó,
Ví dù là lỗi nhỏ mảy may;
Xin người chỉ chỗ còn sai,
1584. Sửa cho đến chẳng còn ai thấy lầm.
Là Phật tử thấy tâm còn vọng,
Cố luyện tâm hết động mới thôi;
Vọng tâm có thể giấu người,
Nhưng mà không thể giấu nơi lòng mình.
Là Phật tử khi sanh ác niệm,
Tự nghe như có tiếng quở răn;
Rất là xấu hổ ăn năn,
1592. Tức thì quyết định chận ngăn diệt trừ.
Là Phật tử làm như ý định,
Trên đường tu chẳng tính đổi dời;
Mục tiêu cố gắng đến nơi,
Nếu nay chưa đạt thì mơi cũng thành.
Là Phật tử làm lành trọn vẹn,
Màn vô-minh quyết vén khỏi ra;
Để cho sáng suốt lòng ta,
1600. Đường về hết lộn, cửa ra hết lầm.
Là Phật tử xét tâm không hở,
Quyết làm cho thấy rõ bổn tâm;
Tâm là chủ các việc làm,
Làm Tiên làm Phật làm phàm do tâm.
Là Phật tử nếu cầm tâm được,
Huệ cũng nên mà phước cũng nên;
Phật đài chắc chắn được lên,
1608. Tử sanh khỏi bận, não phiền hết đeo.
Là Phật tử dựa theo Phật pháp,
Nhưng tu hành luyện tập nơi tâm;
Tâm không còn sự mê lầm,
Tất nhiên Phật pháp với tâm một nguồn.
Là Phật tử đạo luôn phấn tấn,
Nhưng tùy cơ khi ẩn khi bày;
Khiến đường đạo bớt cấn gay,
1616. Khiến người khác có thể quày đầu tu.
Là Phật tử đạo lu khêu tỏ,
Bằng lời lành bằng của bằng thân;
Cốt làm nền đạo chấn hưng,
Cửa thiền đông chẳng kém phần chợ mai.
Là Phật tử kêu hoài đạo đức,
Đánh thức đời vật chất đang mê;
Nếu lòng đạo đức bỏ bê,
1624. Tất gây lắm chuyện thảm thê trong đời.
Là Phật tử muốn người an ổn,
Không muốn gây cảnh hỗn loạn nhau;
Từ phong sớm tối thổi vào,
Khiến đời khói thảm mây sầu được tan.
Là Phật tử khổ càng thêm đạo,
Chớ khổ không thể đảo tâm tu;
Mặt mày như đã lờ lu,
1632. Nhưng lòng sáng tợ trăng thu đêm rằm.
Là Phật tử tu tâm làm cội,
Không riêng tu lời nói hình dung;
Cho nên tu được đến cùng,
Lợi danh khó dụ, oai hùng khó ngăn.
Là Phật tử nói năng làm tưởng,
Đều để tâm suy lượng kỹ càng,
Ngõ hầu tránh các tệ đoan,
1640. Cho đời hiện tại, cho đàng tương lai.
Là Phật tử thà nay chịu khổ,
Mà được sung sướng ở sau nầy;
Không ham sung sướng giờ đây;
Kế mai mốt chịu đọa đày gian truân.
Là Phật tử lòng nhân quảng đại,
Không vì mình nỡ hại thế gian;
Thường lo bá tánh thập phang,
1648. Muốn cùng sống lạc, thác an linh hồn.
Là Phật tử Phật môn trực chỉ,
Biết Phật môn huyền bí siêu nhiên;
Bước vào hết sự não phiền,
Từ nơi thống khổ sang miền an vui.
Là Phật tử đổi người ra Phật,
Thật hoàn toàn đi ngược phàm tình;
Nếu không có chí hy sinh,
1656. Thì người chẳng dễ g. thành Phật đâu.
Là Phật tử đạo mầu biết khó,
Nhưng tin ai cũng có thể làm;
Nếu như dám bỏ tánh phàm,
Tất nhiên người sẽ tu kham đạo mầu.
Là Phật tử rất sâu tin tưởng,
Ngày như đêm bồi dưỡng tâm linh;
Trở nên toàn thiện toàn minh,
1664. Để cho chư Phật với mình không xa.
Là Phật tử phải là thật giác,
Sự mê không tái phát nơi lòng;
Lỗi lầm khi đó thật không,
Hoàn toàn siêu thoát, viên thông đạo mầu.
Là Phật tử lo thâu chúng quỉ,
Chúng quỉ không thể trị được mình;
Chính mình có đủ oai linh,
1672. Để làm cho lũ tà tinh phục tùng.
Là Phật tử khéo dùng phương tiện,
Giúp cho người tu niệm được nên;
Việc lành giúp kẻ không quên,
Phật đài giúp kẻ muốn lên tột cùng.
Là Phật tử hiền hung độ cả,
Độ cho cùng đắc quả như nhau;
Chúng sanh ở cõi trần lao,
1680. Độ cho hết chẳng người nào bỏ rơi.
Là Phật tử ở thời mạt hạ,
Thấy người đời kém dạ tu hành;
Càng lo tế độ cho nhanh,
Khiến thiên hạ bớt hoành hành lẫn nhau.
Là Phật tử thời nào cũng độ,
Nhưng độ cơn tai khổ nhiều hơn;
Khổ nhiều càng độ không ngừng,
1688. Độ khi ách nước, nạn nhơn, tai trời.
Là Phật tử muốn đời hiền thảo,
Đời thương nhau, đời bảo vệ nhau;
Nhu cầu cần thiết đổi trao,
Không ai muốn đổ máu đào với ai.
 

Tác giả bài viết: Thanh sĩ Thích Huệ Duyên
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Giới thiệu

CÁC NGÀY VÍA PHẬT

Tháng GiêngNgày mồng một, vía Đức Phật Di Lặc Tháng HaiNgày mồng tám, vía Đức Phật Thích Ca xuất giaNgày rằm,vía Đức Phật Thích Ca nhập diệtNgày 19,vía Đức Quán Thế Âm Bồ tátNgày 21,vía Đức Phổ Hiền Bồ tát Tháng BaNgày 19,vía Đức Chuẩn Đề Bồ tát Tháng TưNgày mồng bốn,vía Đức Văn Thù Bồ tátNgày...

Thống kê

  • Đang truy cập: 77
  • Hôm nay: 3198
  • Tháng hiện tại: 96634
  • Tổng lượt truy cập: 21695839
Xem bản: Desktop | Mobile